Note for 7 Aug.17

Một trong những buổi chiều hè lộng lẫy có chút thời giờ hiếm hoi lúc tan tầm để ngồi ở cái góc ưa thích này một lúc, uống bia và ăn hạt hướng dương. Uống gần xong bia thì trời nổi gió dông, quét sạch oi bức của một ngày nắng điên đảo trong thành phố.

Tình trạng tinh thần

Nếu mà phải định hình, thì nó là một khối vuông nhẵn và bền, đen tối, ẩn sâu, không sống, không chết.

Hàng ngày, mọi công việc và cảm xúc đủ mọi phía đổ xuống hoặc trượt qua các bề mặt vuông vắn hữu hạn nhẵn nhụi đó, rơi vào vũ trụ, rơi vào thinh không, rơi  vào thùng rác mơ hồ. Không có cái gì bám lại trên bề mặt, không cảm giác gì cả.

Tối qua ngồi trên xe Grab nói chuyện với một đứa, thằng cu lái Grab nó phải nghe chuyện mà nó bật cười khi mình bảo đứa kia là mình cứ khoảng 10h sáng mới có cảm giác sống lại, xong đến khoảng 9h tối là chết não rồi, chỉ nằm chuyển kênh ti vi.  Sự thật mà bật cười là sao?

Myself. Work. Mavis. Twig. Cash. Marriage. Đó. Đủ 6 mặt rubik rùi đó.

Ở cái góc blog nho nhỏ này, đôi lúc ngó vào không hẳn là để viết gì, mà để coi lại mình, ừ thì vẫn cho rằng chốn này là nơi ẩn náu, vậy chứ khi vô đây rồi mình thành thật với bản thân được đến đâu.

 

Bias

Resort, nhất là resort mùa hè, làm ta không thể đừng được ý nghĩ đó là một mô hình nâng cấp “chất” gà, ngày ngày đồ ăn tự động ra theo giờ sáng, trưa, tối, gà đi thơ thẩn trong vườn, tự luyện cơ bắp theo các loại hình thể thao phù hợp, chán tự về chuồng nằm, thấy đủ chất gà rồi thì tự xuất chuồng.

Resort mà có khoảng 30% khách Trung Quốc thì nó là chuồng heo.

Khổ cái là tụi trẻ con cứ thích chơi trò chuồng gà.

(Bọn trẻ con thì nó chưa bias, aha)

Kids, note for 22 June 2017

Những cuộc trò chuyện trước khi đi ngủ với tụi nhỏ thường luôn luôn thú vị, đến mức mình luôn luôn cố gắng để xong xuôi công việc và vào nằm cùng tụi nó.

Những lúc như thế, tụi nhỏ thường trở lại nhỏ nhít hơn vài tuổi, cấu chí chành chọe nhau để giành chỗ thích nhất bên cạnh mình. Sau một hồi mặc kệ tụi nó vật lộn đấm đá nhau, thì mình sẽ giả giọng nghiêm dễ sợ bảo tụi con về đúng chỗ của mình đi.  Căn phòng im ắng được giây lát, rồi một trong hai đứa sẽ hỏi mẹ một chuyện gì đó. Chuyện chả có gì buồn cười đâu, nhưng rồi từ cái chuyện đó mà không hiểu sao mấy mẹ con sẽ kéo nó trôi đi xa ngàn dặm đến một vùng chuyện mắc cười nào đó, và rồi thì mấy mẹ con sẽ  có hôm gập cả bụng cười khèng khẹc  trong tối.  Một lúc lâu sau mới hốt hoảng thôi thôi ngủ nha không nói gì nữa. Im một lúc, xong một trong ba đứa lại bật cười hí hí, cứ thế mãi.

Như đêm qua, Mavis hỏi về mốc 2 tuổi của một đứa trẻ, tầm tuổi đó một đứa bé đã biết những gì rồi hả mẹ. Chỉ có vậy mà lạc trôi tới tận chuyện trong các conversation nghiêm túc về thế sự, bà ngoại thường chỉ mỉm cười ko bao h thèm nghe các con nói gì cho dù các con bà có ra sức nói gì hay ho đến đâu, và có lần rất đặc biệt, lần đó hai người con của bà ra sức nói chuyện với bà về chân dung nhà báo và làm báo lề trái lề phải ở VN, cái rồi bà bảo ừ thì chúng mày nói hay thế nhưng bli bli bli … bà nói gì đó ko nhớ, kiểu như cuộc sống nó ko giống cuộc đời í, nên là ta cứ phải sống mà xem xem nó như nào, chứ mới sống đến lưng chừng như chúng mày thì chỉ biết thế thôi. Mình thấy Mavis ôm bụng cười, có vẻ ấn tượng, và sáng nay nó cứ nhăm nhăm dùng đúng cái cụm từ “sống đến lưng chừng” đó để đặt mình vào đúng chỗ của mình khi hai mẹ con nói chuyện xàm trên đường mình chở nó sang Wellspring đi camp.

Ấy đấy, hôm nay cổ đi camp.  Đang đi, cổ hỏi: Này, mẹ sắp sửa ko thấy con ở nhà 4 ngày đấy, mẹ có nghĩ sẽ nhớ con ko?

Đáp: Missing you already (hehe, có tí dối lừa)

Cổ cười hài lòng.

Hay thật, mình đâu có dạy cổ phải thế này phải thế kia, nhưng cổ makes it very clearly là cổ phải được thương yêu (mà phải là thương yêu bày tỏ ra cho rõ ràng ấy), rõ ràng hơn mình hồi chừng đó tuổi.  Ta nói, bắt đầu thấy tội tình cho những thằng người yêu của cổ sau này rùi đó.