Trong một giấc ngủ mệt và tràn mộng dài, mơ thấy mình ở đó. Lần thứ 2 gặp lại giấc mơ  này, hơi khác chút xíu (khác về chi tiết mình đi canoe trên một dòng sông mà trên đầu là cây gì đó giống hệt cây lô hội đang nhỏ nước trong vắt tong tong mát lịm).  Đến cuối giấc mơ, cuối con đường, thì vẫn y chang như đó.  Vịnh biển có bãi cát vàng lượn cong. Sóng lớn bập bềnh nghiêng ngả. Màu xanh ngọc cực sẫm của nước, sẫm và trong đến mức, mỗi con sóng như xắn nước ra được thành một miếng thạch màu xanh núng nính mát. Cảm giác bập bềnh, xanh sẫm, mát và sâu thẳm nó rõ đến mức đến lúc tỉnh giấc còn ngỡ ngàng tiếc đã chưa kịp chạm vào một con sóng nào…

Đã hai lần rồi, giấc mơ kết thúc ở đó.  Mình ở đó. Mình ở đó vì mình đang chờ tàu vào đón lên một con tàu  lớn đậu ngoài khơi, để đi NewYork.

Giấc mơ không có cho mình biết vì sao mình lại phải đi NewYork bằng đường biển :D

Rồi thì có đi thật không tah?

23

Caption cho ảnh: Ảnh chụp hồi đi Bình Thuận.  Trên thuyền, gặp một chàng trai trẻ người địa phương mặc short jeans rách với bộ khung và nước da phải nói là đẹp giật mình.  Em cứ lênh đênh đánh cá mà không làm mẫu thời trang thật quá chừng uổng cho các chị mê giai đẹp ở thành phố …

 

Advertisements

Trong cuộc sống, đôi khi bạn thấy mình lao vùn vụt xuống dốc đầy sỏi đá tưởng như phải gọi cứu hộ dùng tời 3 tấn mới kéo được bạn lên trở lại với đời …
Ấy thế mà hóa ra chỉ cần bạn nâng niu cỏ hoa một tí thì cỏ hoa mảnh mai ấy cũng giữ được bạn và bạn lại bò trở lại với đời mà không cần đến tời…

Đấy thực sự là lý do ta cần nâng niu phụ nữ, các bạn ạ.


Hôm nay là sinh nhật mẹ chồng của tôi.  Nếu có thể gửi thông điệp nêu trên tới toàn bộ đàn ông con trai, of the in-laws, you know…

khakhakha…

And yes, don’t waste those feelings…

Call me by your name…

The first time that you touch me
Oh, will wonders ever cease?

Blessed be the mystery of love…

Phim đẹp.

Thấu tới óc, những rung cảm đó. Những run rẩy đụng chạm. Cảm giác nôn nao không dứt. Sự bồn chồn của đợi chờ một vài giờ đồng hồ mà như ngàn thế kỷ chậm chạp phát điên lên. Nỗi đớn đau và niềm hạnh phúc cùng lúc nhức nhối mãnh liệt trên từng đầu ngón tay, từng milimet da thịt.  Ngạt thở vì cảm giác yêu đương, vĩnh hằng, là một. Hic.

Có lẽ rất nên thỉnh thoảng tự cho phép nhìn lại bản thân, như là xem một cái phim thế này. Về những tình cảm thổn thức trong vắt của thanh xuân ấy mà ta đã từng. Một ai đó để gọi tên lên. Một ai đó mà chỉ tiếng cười qua điện thoại thôi cũng đủ giúp ta đi qua bao nỗi nhọc. Nhưng cũng là ai đó, chỉ im lặng thôi cũng mang lại nỗi thống khổ ghê gớm nhất.  Một ai đó mà ta tự cho phép mình để họ nhìn thấu ta, chạm vào ta ở những nơi sâu thẳm nhất. Mội ai đó đơn giản là bỗng nhiên nắm chân ta và hôn. Hic.

Chỉ có thể ở đó, luôn luôn và mãi mãi, cùng tuổi trẻ. Ta thì dù ko muốn, cũng đến lúc hiểu ra rằng ta đang rời xa nơi đó. Rời xa nắng ấm đó, làn nước đó, không khí thơm ngát mờ ảo đó, thanh xuân  mê đắm lộng lẫy đó.

Tình yêu đó.

Rồi đã ngồi khóc tràn lặng lẽ như đó, trong một ngày lạnh cóng linh hồn.

Oài. Vậy đó.

Phim đẹp và may mắn thay thanh xuân của mình không phải là tên của một quận Hà Nội.

The last time that you touch me
Oh, will wonders ever cease?

Blessed be the mystery of love…

Don’t waste those feelings………………………..

Lâu rồi, mới lại phải đi loanh quanh. Trong một chuỗi người đã gặp, cảm thấy dễ chịu và thương mến hai con người. Một chị, quản lý chuyên nghiệp, mà phong thái rất khiêm nhường. Một cậu, sự tâm huyết nhiệt tình với công việc hiển hiện trong tác phong.  Còn lại chỉ là một sự trôi qua không đáng nhớ, cả mấy chục người quá đáng chán, thờ ơ, khôn lỏi, nhạt nhẽo, ngắc ngoải hoặc lồi lõm, kênh kiệu, tầm thường. Hẳn một chuyến đi dài từ Bắc vào Nam, chỉ gặp 2 con người! Mà tự thấy thế cũng là may mắn rồi, thay vì chẳng gặp nổi một người nào. Thú vị là ở chỗ, hai người đầy năng lượng đẹp đó, thì đều là người từ miền Trung và miền Nam. Khakhakha, miền Bắc ko gặp được ai vì đại diện miền Bắc là mình mất rồi…

Sài Gòn. Ngồi một mình, nghe những bài hát từng hay nghe ở Sài Gòn. Một cách nào từ bao giờ không rõ, ta luôn yêu Sài Gòn mà Sài Gòn thì hay làm ta đau lòng. Ngồi một mình tuy không vui, nhưng vầy thì không ai sẽ làm ta phải nghĩ.

Công tác chỉ có chừng đó để note lại.

 

Hôm nay trả lời quiz cho một cháu bé đang làm survey :D

Có một câu hỏi, kiểu: Bạn có tiếc vì đã làm sai một điều nào đó trong quá khứ?

Trả lời: Có.

Hỏi: Nếu bạn được trở lại để fix điều mà bạn đã làm sai, bạn có fix không?

Trả lời: Có.

Bâng khuâng phết, haha…

Quiz của một người trẻ thì mình ko thể hỏi lại xem cháu định nghĩa SAI và ĐÚNG là ntn.  Thôi thì cứ trả lời cho cháu theo chiều tư duy thông thường mà có lẽ cháu đang tư duy khi đặt câu hỏi đó.

Còn thực ra thì, nếu theo chuẩn mực xã hội hoặc tư duy bình thường, thì mình đã sai khối thứ, năm nào cũng làm sai cái gì đó.  Trong khối thứ đã làm sai, không có gì mình hối tiếc.

Có hai điều, mình đã lựa chọn phương án mà mình thực sự không muốn, nhưng rồi lại chọn, vì nghĩ rằng như thế thì mới ĐÚNG.  Chọn xong, từ đó về sau thấy sao mà nó quá SAI cho mình.

Điều ĐÚNG nhất mình đã làm, là sau hai lần đó, mình không quyết định điều gì dựa trên phân tích đúng sai đó nữa.

Dù sao thì, nếu được trở lại để fix, dù chỉ một điều bất kỳ trong hai điều đó, để làm sai theo cách của mình!!!

Some lines for March 2018

Cả thành phố tưng bừng, tươi tắn, sống động và đầy ắp cảm giác sống, hơn muôn mọi giờ phút giây nào khác trong một năm. Đấy là giao mùa của mùa xuân ở Hà Nội.

Cái lúc mà hoa xưa bung ra trắng trong kỳ diệu mộng ảo ngạt thở lung linh trong nắng mỏng, trong mưa phùn, trong gió nồm, trong không khí mùa xuân. Nói chung năm nào cũng chỉ có ngần đó tính từ về những cái cây cao mảnh và duyên dáng đó.

Và một ngày ngu si vì báo cáo và công văn nào đó, bỗng thấy hàng cây bằng lăng trơ cành khẳng khiu dọc đường về lún chún lá non, lụa là, nhang nhác đỏ mượt mỗi ngày lại lớn lên một chút mà mình mãi mới nhận ra.

Chờ đợi những cây long não bung lá non tràn mùi tinh dầu hăng hắc.

Hoa ban thì, thật cạn lời khỏi nói, năm nay bác nào người Hà Nội bay đâu xa về chắc tưởng nhầm máy bay hạ cánh ở Mường Thanh mất, hoa ban đây còn nhiều hơn Tây Bắc, hà hà…

Cứ có cảm giác hít thở thật nhiều thì mình sẽ cao lên, trẻ lại, hoặc vòng 1 có thể tăng size chi đó… đại khái là những mơ ước điên rồ của tuổi trẻ, chỉ xuất hiện vào cái giao mùa này, Hà Nội này.

Dù rằng, Hà Nội càng ngày càng xấu xí kinh sợ, giao thông càng ngày càng thiếu văn minh, người càng ngày càng thiếu tính người, tận thu theo luật này luật nọ luật kia đang trườn bò đến từng ngõ ngách và thò những ngón tay ti tiện nham hiểm vào túi tiền khiêm nhường của từng đồng chí nhân dân, nợ công nghìn triệu tỉ tỉ vân vân, và có thể năm nay sẽ là năm cuối cùng mình còn được nhìn thấy bằng lăng và long não trên đường đi làm, khi các cháu bé sẽ rất xấu số trong dự án ga tàu điện ngầm đi qua khu này.  Thì giao mùa năm nay vẫn cứ khiến người ta đôi phút quên đi loạt vấn đề chó má đó mà yêu thương cuộc đời.

Yêu thương cái cuộc đời này.

Mình thèm đọc lại Hemingway chết đi được, bất kỳ cuốn nào cũng được, có lẽ tốt nhất là một cuốn gì đó có tình yêu ngớ ngẩn, như Farewell to Arms. Hoặc có thời gian để xem Call me by your name.

Không cà phê cả 10 ngày nay, không vương vấn và chắc chắn một điều là sẽ không bao giờ uống lại.  Liệu với thâm niên uống cà phê của mình mà nói bỏ là bỏ lập tức, thì đã đủ bản lĩnh để mắng chửi bọn uống rượu mà mãi ko bỏ nổi chưa nhỉ, hoặc bọn hút thuốc, hoặc bọn nghiện trà sữa, hoặc bọn nghiện games… Chắc ko. Muốn chửi chúng nó, chắc phải tính cả đến chuyện mày bỏ được cái gì vào tuổi nào :D Mr.Time is a very, very, very wise  man, for sure.

Chà, tháng 3/2018, siêu nhảm, lừa tình, xinh đẹp, hyper. Như mọi khi.

Helo em, bận quá và cái chính là đầu ngu quá, giờ mới chào em :D