Some lines for March 2018

Cả thành phố tưng bừng, tươi tắn, sống động và đầy ắp cảm giác sống, hơn muôn mọi giờ phút giây nào khác trong một năm. Đấy là giao mùa của mùa xuân ở Hà Nội.

Cái lúc mà hoa xưa bung ra trắng trong kỳ diệu mộng ảo ngạt thở lung linh trong nắng mỏng, trong mưa phùn, trong gió nồm, trong không khí mùa xuân. Nói chung năm nào cũng chỉ có ngần đó tính từ về những cái cây cao mảnh và duyên dáng đó.

Và một ngày ngu si vì báo cáo và công văn nào đó, bỗng thấy hàng cây bằng lăng trơ cành khẳng khiu dọc đường về lún chún lá non, lụa là, nhang nhác đỏ mượt mỗi ngày lại lớn lên một chút mà mình mãi mới nhận ra.

Chờ đợi những cây long não bung lá non tràn mùi tinh dầu hăng hắc.

Hoa ban thì, thật cạn lời khỏi nói, năm nay bác nào người Hà Nội bay đâu xa về chắc tưởng nhầm máy bay hạ cánh ở Mường Thanh mất, hoa ban đây còn nhiều hơn Tây Bắc, hà hà…

Cứ có cảm giác hít thở thật nhiều thì mình sẽ cao lên, trẻ lại, hoặc vòng 1 có thể tăng size chi đó… đại khái là những mơ ước điên rồ của tuổi trẻ, chỉ xuất hiện vào cái giao mùa này, Hà Nội này.

Dù rằng, Hà Nội càng ngày càng xấu xí kinh sợ, giao thông càng ngày càng thiếu văn minh, người càng ngày càng thiếu tính người, tận thu theo luật này luật nọ luật kia đang trườn bò đến từng ngõ ngách và thò những ngón tay ti tiện nham hiểm vào túi tiền khiêm nhường của từng đồng chí nhân dân, nợ công nghìn triệu tỉ tỉ vân vân, và có thể năm nay sẽ là năm cuối cùng mình còn được nhìn thấy bằng lăng và long não trên đường đi làm, khi các cháu bé sẽ rất xấu số trong dự án ga tàu điện ngầm đi qua khu này.  Thì giao mùa năm nay vẫn cứ khiến người ta đôi phút quên đi loạt vấn đề chó má đó mà yêu thương cuộc đời.

Yêu thương cái cuộc đời này.

Mình thèm đọc lại Hemingway chết đi được, bất kỳ cuốn nào cũng được, có lẽ tốt nhất là một cuốn gì đó có tình yêu ngớ ngẩn, như Farewell to Arms. Hoặc có thời gian để xem Call me by your name.

Không cà phê cả 10 ngày nay, không vương vấn và chắc chắn một điều là sẽ không bao giờ uống lại.  Liệu với thâm niên uống cà phê của mình mà nói bỏ là bỏ lập tức, thì đã đủ bản lĩnh để mắng chửi bọn uống rượu mà mãi ko bỏ nổi chưa nhỉ, hoặc bọn hút thuốc, hoặc bọn nghiện trà sữa, hoặc bọn nghiện games… Chắc ko. Muốn chửi chúng nó, chắc phải tính cả đến chuyện mày bỏ được cái gì vào tuổi nào :D Mr.Time is a very, very, very wise  man, for sure.

Chà, tháng 3/2018, siêu nhảm, lừa tình, xinh đẹp, hyper. Như mọi khi.

Helo em, bận quá và cái chính là đầu ngu quá, giờ mới chào em :D

Advertisements

Tình ngàn năm vẫn thế

Chỉ có oán hận sầu

Trà trăm năm vẫn thế

Bát ngát mùi bể dâu…

Note for 21 Feb. 2018

Mở đại một cuốn thơ của Ngân, tính năm nay mình bắt đầu 42 tuổi i.e khoảng 2/3 đời mình rồi, nên mở qua 2/3 cuốn, đọc thấy cũng có bóng hình bản thân …

Cà phê ngon quéo lưỡi

Hồ sông rộng đã đời

Đói thì về gọi mẹ

Đời phởn vậy thì thôi

Thỉnh thoảng còn quên mất

Hát một mình “Tình ơi!”

Hôm nay khỏe trở lại và đi làm trở lại sau hơn 10 ngày nghỉ Tết + ốm. Khỏe rồi thì thấy phởn rồi, chứ suốt Tết cứ ốm hoài chời chán ngắc.  Trong lúc ốm và double down, nằm nhà list kế hoạch năm mới và action points từng tháng một, giờ khỏe đọc lại thấy phục mình ghê, lúc ốm mình suy nghĩ nghiêm túc hệ thống gì đâu, có đầu đuôi, lo xa, sáng suốt hơn hẳn lúc khỏe, thế mới hay.  Vấn đề lớn là lúc khỏe rồi thì ko còn muốn làm gì lý trí trong plan cả, và nguyên cái list đó cứ nghĩ đến là lại cảm thấy muốn ốm.

Haiz cuộc đời.

Vậy nên cũng chưa biết năm nay rồi có làm gì xong, hay làm gì ra hồn, hay là lại chỉ đạt được thành tựu giữ vững và nâng cao thần thái …

Hello, Feb.

Suddenly busy, not because of Tet, just busy.

Facebook reminds these days last year, me, with long hair and blue checkerboard pattern dress, under a sunny and warm sky of Hoi An.  Which, when looking back, feeling both bitter sad and amused. Of how long and winding road I had gone through, in just a year. A year, take something seemingly un-take-able, face pain and some bare truths, go through being forgotten, being loved,  being taken advantage, and being blessed, close something and open something, let go and not give up. Kind of making peace with my think-to-much self.

Hello, February.  What should I expect in this month, my month?

Not love, sadly :D

Sometimes, came across a musical note, a voice, a face, a smile, a kiss, a move…  that made me desperately – painfully wish to be back to my 17, my 24, my 32, and so on…

 

Lại một năm cũ đang qua

Email chuyển sang chế độ như kiểu ngủ đông, từ sau Giáng sinh đến giờ, mà có lẽ sẽ tiếp tục ngủ đông đến tuần sau, vì lý do đơn giản là cả đối tác lẫn nhà tài trợ chẳng một ai làm việc. Thật là buồn cười, khi mà trong cái thế giới này, một số người / một số lĩnh vực, hoàn toàn không già, lại có thể im lìm đến thế vào thời điểm ngoài kia ai cũng lao ra ngân hàng.

Cũng hay. Làm mình rơi vào cảnh sống chậm, ngày mỗi ngày đọc từng trang cuối cùng của cuốn sách 2017. Đọc đến hôm nay vẫn chưa biết gói lại thế nào.  Qua một tuổi nào đó, hình như hết cả thói quen tổng kết năm cũ xem được mất ra sao.  Nghĩ rồi, ngẫm rồi, năm nào mà chẳng vậy, cũng mất và được.  Và cũng thấy rồi, mình may mắn vì còn có khả năng nghĩ như thế, buông đi mà cũng là không buông đi một điều gì. Hê hê…

Vậy nên, e rằng đọc thêm 2 – 3 ngày nữa thì đóng sách vào cũng bằng với mở sách ra :D

Nói về kết thúc.  Cực thích một quyển sách về một kiếm sỹ nổi danh Nhật Bản với kết thúc hoang vu trong lòng đến như thế này:

” … Nhưng biển trần gian, lúc nào chẳng có tiếng sóng lao xao ? Trên mặt nước, tôm tép dập dìu, nhưng ai biết dưới kia, xa vạn dặm, lòng biển sâu nghĩ gì ? Ai đo được hồn vực thẳm ?…”

Còn mình nghĩ 2017 của mình chắc kết thúc như tiêu đề của note này: “Lại một năm cũ đang qua”.   Chắc chỉ thế cho nó bảng lảng. Dạo này trong đầu dung nạp thêm một vài tư tưởng khá đẹp đẽ và bay lượn thinh không…